thơ Võ Văn Hoa – MỘ GIÓ

                                    “Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về
Hoàng Sa mây nước bốn bề
Tháng hai khao lề thế lính Hoàng Sa.”
                                               (Câu ca dân gian ở Quảng Ngãi)

 

Đối mặt với bão quét

Những mảnh thuyền tan hoang

Tráng đinh ba làng An*

Nhiều người không trở lại !

*

Dân làng thương nhớ mãi

Âm Linh Tự phụng thờ

Mộ gió còn đến giờ

Dày lên cùng năm tháng

*

Tôi dành một khoảng lặng

Nghĩ về những hùng binh

Cắm mốc, đo thủy trình…

Bao nhiêu là quốc sự

*

Mộ gió mãi còn đó

Người thân vẫn còn đây

Sóng Hoàng Sa thầm thĩ

Phím đàn ai chùng dây !

Đảo Lý Sơn, 27-28/9/2014

VVH

—–

*: 3 làng An: An Hải, An Vĩnh, An Bình nay phát triển thành xã

thơ Võ Văn Hoa – RUỘNG CHỮ

 

Gác kiếm về cày ruộng chữ

Mùa xuân tươi rói nắng hồng

Đời vui được làm khách lữ

Được về thăm mỗi bến sông !

*

Gác kiếm xới ngàn trang sách

Cày trên thư tịch bao đời

Gương xưa những bàn tay sạch

Giật mình nghe tiếng à ơi !

*

Ruộng sâu đon từng vuông mạ

Ruộng cạn lúa sạ gieo hàng

Soi mình trong từng bóng chữ

Thầm mong điếu đóm mùa vàng !

*

Gác kiếm về cày ruộng chữ

Vẳng nghe chim sẻ trên đồng

Mỗi sớm cà phê thế sự

Thơ tràn mọi nẻo mênh mông !

VVH

thơ Võ Văn Hoa QUA CHỢ KẺ DIÊN XƯA.

cho dien sanh

Còn ngôi đình chứng tích với thời gian
Cây sanh cổ kể bao điều kỳ tích
Người ở dưới nôốc lên
Người từ miền trên lại
Chợ gạo cá, bốn mùa hoa trái
Cứ vây quanh
Khu chợ thập thành
Tôi như người cổ sơ
Đi chân đất đầu trần qua chợ
Thấy tráng sĩ dừng ngựa
Thấy nho sinh ghé trạm dừng chân
Cho hành trình vượt cây đa vào kinh ứng thí
Chợ Kẻ Diên xưa
Vang bóng một thời

Chợ Kẻ Diên xưa
Người tuyệt vọng vẫn còn đường hy vọng
“Còn da lông mọc còn chồi nảy cây”
Chợ Diên Sanh hôm nay
Người qua chợ có vô tình như thể
Tôi xót đắng – cây Sanh chiều tuổi xế
Như lãng quên năm tháng ở quanh mình

V.V.H.

Ảnh chợ Diên Sanh hôm nay

Võ Văn Hoa viếng mộ danh nhân Nguyễn Hữu Thận – nhà toán học, nhà thiên văn học thời Nguyễn 23/7/2016

NHT1NHT3

Gallery

Nguyễn Hữu Minh Quân -TẶNG NHÀ THƠ CẦM TINH CON NGỰA

q7

Nhà thơ Nguyễn Hữu Minh Quân quê Triệu Trạch, Triệu Phong là đồng nghiệp, đồng văn đã có bài thơ tri âm viết tặng Võ Văn Hoa .Then kiu bạn nhé và trân trọng giới thiệu cùng bạn bè !
TẶNG NHÀ THƠ CẦM TINH CON NGỰA
Hết vô Nam lại ra Bắc
Vui với con diệc, con ngàn…
Hưu sĩ ngày nào cũng “họp”
Nghỉ việc mà vẫn “gian nan”

Anh như ngựa rừng mõi vó
Dặm trường trôi nổi bão giông
sông xưa mấy mùa vẫn chảy
chở buồn về với hư không
14.1.2015
NHMQ

CÁI TÌNH CỦA VÕ VĂN HOA TRONG “PHÙ SA TÌNH”- Nguyễn Ngọc Luật

z22CÁI TÌNH CỦA VÕ VĂN HOA TRONG “PHÙ SA TÌNH”

Nguyễn Ngọc Luật

Tháng 11 năm nay Võ Văn Hoa vào dự đám cưới cháu đang dạy học ở trường THPT Trần Phú ( Bà Rịa – Vũng Tàu) , luôn tiện có ghé nhà thăm và tặng tôi một tập thơ của anh mới xuất bản: “Phù sa tình”
Là bạn thân của Hoa nên thơ của anh tôi đã đọc nhiều từ “Còn ta với mình” đến “Gió cuối mặt sông” và những bài thơ đăng trên các báo, tạp chí…Thật tình mà nói thích cũng nhiều mà không thích cũng có.
Đọc hết 90 bài thơ trong “Phù sa tình” mới cảm nhận cái tình của Võ Văn Hoa bàng bạc trong hầu hết những bài thơ ngắn, kiệm lời nhưng hầu như bao phủ hầu hết các đề tài mà anh đề cập trong tập thơ.
Tình yêu trong thơ của Hoa không nồng cháy mãnh liệt mà tinh tế, thâm trầm, đọc thơ của Hoa chúng ta dễ cảm nhận một điều là anh thường đối cảnh sinh tình hay mượn cảnh tỏ tình để diễn đạt cảm xúc của mình. Rất nhiều địa danh được đề cập trong thơ anh, nhiều nhất là ở quê hương anh như Diên Sanh, Thi Ông, Hải Lăng, Cam Lộ, An Thơ, Ngô Xá, Hội Yên, Lương Điền… xa thì ra tới miền Bắc như “Khúc ca sông Hồng” cho đến nơi tận cùng cực Nam của đất nước như “Lý chờ mong đất Mũi”, lên tận cao nguyên như “Pleiku”…
Chủ đề của mỗi bài thơ Võ Văn Hoa thường đề cập đến một miền quê nào đó nhưng lại khéo lồng ghép cái tình của mình vào từng câu chữ nên tình đất, tình người trong thơ anh hòa quyện lẫn nhau làm cho cái tình trong từng bài thơ tuy đằm thắm dịu dàng nhưng rất nồng nàn sâu lắng. Ta hãy nghe anh bắt đầu từ một con sông nơi đất Bắc.
Tôi mê say
Nón thúng quai thao, áo tứ thân giã bạn
“Người ơi, người ở đừng về…”
Khi xa rồi bên nớ bên tê
Giọng miền Trung em hiểu rồi anh đừng phiên dịch!
(Khúc ca sông Hồng)
Cho đến tận đồng bằng sông Cửu Long cái tình của anh mênh mang nơi miền sông nước, đầy vơi theo con nước lên, ròng…
Đêm hoang tưởng sông phù sa chín nhánh
Đêm nghe đuôi cá quẫy con nước ròng lành lạnh
………………………………………………….
“Cù lao tràm” một thời để nhớ
Sông Tiền trong anh bên bồi bên lở
(Sông phù sa chín nhánh)
Trở lại với quê hương nơi mảnh đất miền Trung gió cát, đất đai khô cằn sỏi đá, thời tiết khắc nghiệt, mùa đông rét như cắt thịt, mùa hè gió Nam Lào khô khốc, nắng cháy da người, tình của anh càng sâu đậm, mặn mà, được biểu hiện hết sức chân chất, mộc mạc không điệu đàng, bay bướm
Dẫu qua tháng nắng ngày mưa
Ô Lâu trầm mặc thuở chưa biết buồn
Sông dài hút phía hoàng hôn
Lở bồi bến gió, bồn chồn bờ vai
(Bờ sông phía Lương Điền)
Với dòng sông Vĩnh Định quê anh thì cái tình lại càng mênh mang, thấm đẫm tình quê nhưng lại bàng bạc một nỗi buồn sương khói như khói sóng trên sông của Thôi Hiệu trong “Hoàng hạc lâu”
Ấu thơ gan ruột bời bời
Ai còn tắm mát? Ai lời giao duyên?
Ai còn lỗi một lời nguyền
Bến sông ngấn nước, khói tuyền mờ xa
(Nghe em hát “Vĩnh Định ơi ta về”)
Thơ bay lên em về ghép nhạc
Như hồng hoang sương khói quê nhà
(Đường xưa)
Với bài “Em như mây trắng bềnh bồng” thì còn nguyên chất thô mộc, chân quê, cái tình của thơ anh rất nồng nàn, hồn nhiên và cũng rất thắm đượm cái chất quê không lẩn vào đâu được. Lời nhắn gởi ở hai câu cuối để lại cho người, cho ta một thoáng hoài niệm về cố hương
Về quê “ canh ám làng Lam”
Còn nghe hương vị “mắm đam Trà Trì”
Tôi người gốc gác làng Thi
Chung dòng sông Vĩnh thiên di nụ hồng
Còn đây cỏ nội hương đồng
Em như mây trắng bềnh bồng về đâu?
(Em như mây trắng bềnh bồng)
Khi viết về quê hương, tình cha mẹ, nghĩa thầy trò, tình bằng hữu, Võ Văn Hoa cũng tuy kiệm lời nhưng rất giàu cảm xúc. Một cảm xúc rất thật của một người sinh ra từ một làng quê nghèo khó, bao nhiêu năm tháng chứng kiến tình cảnh của cha mẹ chịu thương chịu khó, tảo tần một nắng hai sương để cho con cái được cắp sách đến trường và hôm nay anh đã thành danh, thành nhân.
Mỗi lần qua chợ Diên Sanh
Dừng chân
Mua quà cho mẹ
Nước
mắt
tràn!
(Mỗi lần qua chợ Diên Sanh)
Nhớ ngày đến trường
Mẹ thổi cơm sớm
Cha đưa các con qua truông Cu Hoan hằng năm trời
Mong con học cái chữ làm người!
(Lai rai cùng chú em Võ Văn Luyến)
Đêm nay con về với mẹ
Lúa ngậm sữa, sương rơi thật khẽ
Đêm làng Thi chan chứa đời người
(Sinh nhật)
Đối với bạn bè, Võ Văn Hoa sống chân thành và nhiệt tình, không cầu kỳ, đưa đãi
Này bạn nâng ly ngày tao ngộ
Mừng đất quê nhà bao đổi thay
Tạm gác chuyện xưa nhiều gian khổ
Lên ngựa ta đi trọn kiếp này!
(Bạn từ miền Nam)
Với bạn bè đã khuất thơ anh chất chứa nhiều tâm sự, những lời thì thầm như sự kết nối truyền thông giửa người còn và kẻ mất, mặc dù âm dương cách biệt.
Sống khôn ta đã từng say
Thác thiêng nào dễ chia tay hồng trần
(Viếng mộ “Đạo sĩ” Võ Thìn)
Tôi cho bài thơ “Viếng mộ ‘Đạo Sĩ’ Võ Thìn” là một bài thơ rất hay, ngắn gọn nhưng súc tích chan chứa tình cảm, bàng bạc trong mỗi câu thơ lẩn khuất một nỗi ưu tư về sự vô thường của kiếp nhân sinh
Vây quanh nấm mộ tần ngần
Khói hương quyện giữa phù vân kiếp người
(Viếng mộ “Đạo sĩ” Võ Thìn)
Thỉnh thoảng Võ Văn Hoa cũng vượt qua cái ước lệ “tức cảnh sinh tình” mà có những câu thơ bay bổng, phiêu bồng, bãng lãng như mây trắng cuối trời
Ta còn lại tháng ngày thơ bé
Chùm thơ xuân mộng mị bên trời
Em còn không lá rụng ven đồi?
Tình áo trắng phai mùa xa vắng!
(Thơ xuân ngày cũ)
Gửi em một đóa trà mi
Một hương tóc biếc một thì xôn xao
(Thu đã sang mùa)
Miền sương ngọt đã xoay vần
Tôi nghe đồng vọng bước chân ai về…
(Tháng tư về CamLlộ)
Đời thường Võ Văn Hoa là một nhà giáo mô phạm, nhưng những lúc chén tạc chén thù cùng bạn bè anh bộc lộ là một người thích đùa, nghịch ngợm, dí dỏm pha chút tinh quái và anh đã đem vào trong trang thơ của mình
Tôi về trong cõi mù sương
Một vầng trăng khuyết, một đường cong khuya!
(Nghe Uyên Linh hát “Đường cong”)
Nghe phụ nữ Hội Yên ghê lắm
Chẳng thua gì sư tử Hà Đông
Tôi bươn chải ghé về cho biết
Hóa ra là sắc sắc không không!
(Đàn bà Hội Yên)
Cao hứng anh còn làm thầy bói, nói nhăng nói cuội rồi tự trào
Mai kia về hưu nhiều việc
Làm thầy coi cưới…nghêu ngao
(Thơ đùa mùa cưới)
Về bút pháp thể hiện Võ Văn Hoa sở trường với những bài thơ ngắn, với những câu thơ ít chữ, kiệm lời. Thơ anh chân chất, dung dị, hồn nhiên mà thâm trầm sâu lắng. Trong tập “Phù sa tình” anh có thử nghiệm thơ văn xuôi với những câu thơ dài như trong bài “Hình thức mới” hay “Nốt nhạc trầm” nhưng xem ra không được thành công lắm!
Với Võ Văn Hoa, tôi là bạn từ thuở chung trường chung lớp từ thời học cấp ba trường Nguyễn Hoàng, lại là đồng hương cùng uống chung dòng nước sông Vĩnh Định, cùng đi chung trên con đường rợp bóng tre xanh bên bờ dòng sông tuổi thơ ấy. Là bạn nên tôi đọc thơ Võ Văn Hoa và ghi lại đôi dòng cảm nhận mà không hề có ý định phê bình, nhận định gì cả (việc này đã có các nhà lý luận phê bình văn học) mà nghĩ sao viết vậy, chân tình, mộc mạc, không hoa mỹ, cầu kỳ hay văn chương trau chuốt, bóng bẩy. Dĩ nhiên những cảm nhận này có người đồng tình, có người không, cũng như thơ của Hoa có người thích có người không. Nhưng suy cho cùng thì cái nghiệp văn chương, thơ phú nó như thế, tất cả chỉ còn lại cái TÌNH còn hay, dở; khen, chê…cũng chỉ là phù vân hư ảo, biến hóa giữa đôi bờ mộng, thực, mà “chung quy mộng, thực cũng vô thường!”
Cho nên đành phải dùng chính lời của Võ Văn Hoa mà nhắn lại cùng bạn, ưu tư làm gì khi mà
Ai người trong cõi vô minh,
Mạc sầu tiền lộ nhân sinh cuối trời”
(Cây da)
Thế cho nên đành phải tự an ủi
Chuyện đời bao kiếp hư vinh
Riêng người thơ của chúng mình…can chi”
(Thu đã sang mùa)

Những ngày chớm Đông Nhâm Thìn
Nguyễn Ngọc Luật

——————
* PHÙ SA TÌNH – Tập thơ của Võ Văn Hoa – NXB Hội Nhà văn- 2012

Thơ Võ Văn Hoa – BÂY GIỜ TÓC ĐÃ GIÓ SƯƠNG

z21

Bây giờ tóc đã gió sương
Cầm tinh con ngựa tơ vương bụi hồng !
Ngàn sau mây nước tang bồng
Đường đi dễ mấy Hòn Chồng chơ vơ …
Bây giờ có gã làm thơ
Gió sương đã trải bến bờ nhân duyên !
Mô tê răng rứa lời nguyền
Trăm năm đồng vọng sao quên nẻo về …
VVH.

Bội Nhiên-Cuộc sống văn học trong Trầm hương của gió (Trầm hương của gió, thơ Võ Văn Luyến, nxb Thuận Hóa, 2003)

z4

Một cách tự nhiên, việc thụ cảm Trầm Hương của gió làm người đọc liên hệ mật thiết với những cảm xúc và trí tưởng tượng chân tình có được sắc màu lãng mạn từ cuộc sống đã được Võ Văn Luyến chọn lựa trong những khoảnh khắc thi vị của nó. Với tập thơ này, cơ sở tồn tại và những tình cảm của con người là cội nguồn sáng tác trong cảm quan nghệ thuật tinh tế của tác giả đã trở thành cuộc sống văn học khá đặc sắc.

Trung tâm của những sức hút và sức đẩy về mặt cảm hứng nghệ thuật của Võ Văn Luyến trong hầu hết thời gian sáng tạo Trầm Hương của gió được xác định bằng chính những bài thơ về những con người và tâm trạng của họ trong đời sống. Cuộc sóng văn học trong Trầm hương của gió được hình thành từ đây và trở nên độc đáo bởi Võ Văn Luyến đã xác lập biên độ của cuộc sống đó là những gì ở hiện thực nhân sinh đã gợi cho anh sự chiêm nghiệm về cuộc sống của con người trong đời sống trần thế và tâm hồn. Bởi vậy, làm nên vần nên điệu và hình ảnh thơ trong Trầm hương của gió là những câu chuyện có niềm vui, nỗi buồn, suy tư và ước vọng của những người mà Võ Văn Luyến đã gặp hay chính bản thân anh đã trải qua. Đó là lời ru đọng giữa đêm khuya/trăng thì mờ tỏ như chia nỗi niềm của một người mẹ ở Ái Tử hát ru con, là cảm xúc rạo rực của một người rất yêu Hà Nội khi đi dạo dưới hàng cây sấu /nghe con chim lồng ngực hót vang trời, là tâm tưởng hối tiếc một thời rạn vỡ/ tình đây người đã xa mù trong một ngày ngẩn ngơ anh về thả gió/trầm hương ký ức ngút trời và những con chữ tình yêu tôi vớt được/mãi còn trên mặt nước, là người theo sự thôi thúc của ảo ảnh về nơi bắt đầu hồn nhiên: hồn nhiên tiếng khóc/hồn nhiên nụ cười/hồn nhiên vạt tóc không cần làm dáng/cơn mưa đêm qua rũ hết bụi trần, là câu thơ gầy guộc mỏng manh của người ngày đi dạy, đêm trang giáo án: chong thức với nghĩa đời quá lớn/vẫn biết cơn đau con không tròn giấc/thiếu nồm nam ba làm gió ru hời, là bước hành đạo của người về ngồi trên đỉnh núi/thu trí huệ trăm nơi.

Cuộc sống văn học trong Trầm hương của gió có sự lóe sáng của những tia nhìn của Võ Văn Luyến hướng vào thiên nhiên, ca dao và tâm sự của con người khi anh xây dựng bản chất thẫm mỹ cho thơ. Bài thơ thứ nhất của Trầm hương của gió là tiếng lòng vọng phu. Lời ru con à ơ của người phụ nữ sống cái cảnh ai ăn ở bạc cho hồn ai đau vẫn mang cái thương còn mặn, cái chờ còn mong cho thấy không gian, thời gian và hình tượng thơ trong Trầm hương của gió biểu hiện sự thâm nhập của Võ Văn Luyến vào chiều sâu thế giới bên trong con người.. Từ đó, trong cuộc sống văn học đang mở ra trước sự cảm thụ của người đọc có những tình cảm và khát vọng của con người. . Cuộc sống trong văn học nhờ đó mà có một sự vững chãi cho những câu thơ: Niềm đau chín trái còn lưa/bao giờ cho đến bây giờ riêng mang (Lời xưa); nhiều khi, có nhiều khi đổi gió/ Chẳng đâu hơn ngọn gió quê nhà/ Xin em giữ ngày xưa tôi dại ngộ/ Con đường về đất sẽ nở thành hoa (Không đề ở biển), nước vẫn chảy bèo vẫn trôi nhưng hình hài trái tim ở lại/đập nhịp rộn ràng (Đi bên dòng sông tình sử), dù sao anh vẫn giữ lửa trái tim/ngày mai, ngày kia em hồi quang tia nắng (Độc thoại)…Những thực tế như thế trong Trầm hương của gió cho thấy những gì có giá trị đối với con người đều nằm trong quỹ đạo chú ý của Võ Văn Luyến và có sức vang vọng giữa tâm hồn lẫn trang thơ của anh. Tinh thần chính của cuộc sống văn học mà Trầm hương của gió có được là cảm tình và yêu thương đối với mỗi con người, những câu chuyện tạo ra nỗi xốn xang, xao xuyến và cả trăn trở, ước mong, khao khát tinh thần tràn ngập tâm hồn. Cuộc sống văn học ấy với những nhân vật trữ tình có nhiều tâm trạng và hình ảnh thơ khác nhau mang đậm dấu ấn cảm thụ của cá nhân Võ Văn Luyến đối với hiện thực. Trong cuộc sống ấy, có những chi tiết hòa hợp mật thiết tâm hồn Võ Văn Luyến mà có thể nhận ra nơi cái cách anh phát hiện tâm sự của một người lỗi hẹn cùng xuân hoặc những người ngày ngày ra sông, tâm cảm đầy vơi của đôi tình nhân, nỗi buồn trong câu nam ai quyện tiếng đàn bầu trên mênh mông sông nước, niềm khắc khoải của người phụ nữ chung thủy, suy tưởng của một tu sĩ hướng đạo vào đời sống trần thế…Rõ ràng, trong những mối liên hệ của Võ Văn Luyến với đời sống tinh thần của con người đã đáp ứng nhu cầu thẫm mỹ của anh, làm lóe lên ánh sáng sáng tạo và sự bùng cháy nghệ thuật bên trong cách thụ cảm cuộc đời. Trên cở đó, từ cuộc sống văn học trong Trầm hương của gió vang lên những câu thơ có sức cuốn hút của sự tinh tế như: Nhớ hôm qua nụ cười còn biết tím/Cho nhau nghe dịu ngọt trái mơ hồng (Đầy vơi); vườn rộng roang chẳng nơi nào có cỏ/hoa mộc thơm dìu dịu tỏa làn riêng (Lỗi hẹn cùng xuân); xa xôi đén khát từng giọng nói/dễ đành lòng im lặng gửi vào cây (Tình yêu Hà Nội)…Trầm hương của gió với những câu thơ như thế bộc lộ việc nhận thức hiện thực về mặt thẫm mỹ của Võ Văn Luyến đã có cuộc sống văn học được cắt nghĩa bằng sự gia nhập hữu cơ giữa những tình cảnh đời thường với triết học và mỹ học. Cho nên, một số việc diễn ra trong thực tế đời sống hoặc ở nơi sâu thẳm của tâm lý xã hội và cá nhân vào những thời điểm được Võ Văn Luyến phát hiện đã tạo ra những khơi gợi, những hình tượng, những khung cảnh của thơ. Đây là đặc điểm sáng tạo cho phép cuộc sống văn học trong Trầm hương của gió có lúc đã đạt tới tính nhiều nghĩa trong những hình tượng thơ.

Đích đến của Trầm hương của gió tựu trung cũng chính là hướng lòng tin của người đọc vào những khả năng tinh thần, đạo đức của con người trong đời sống. Với mức độ nhất định, cuộc sống văn học trong Trầm hương của gió giúp người đọc hiểu và cảm thấy phần nào khả năng con người nâng niu trong mình những suy tưởng và sức amnhj tinh thần, niềm tin đạo đức trên những bước đường đi tới nơi tràn đầy tình yêu thương và hương sắc của cuộc sống.

Bội Nhiên
(Bài đăng trên Báo Quảng Trị số ra ngày 15/4/2005 và Tạp chí Cửa Việt)

thơ Nguyễn Thanh Bá -GẶP BẠN BÊN HỒ KHE CHÈ

z14
Về quê – gặp gỡ Võ Văn Hoa
Vui quá – tình quê quá đậm đà
Hồ nước Khe Chè soi bóng bạn
Con đường Hải Thọ nối tình ta
Hải Lăng quê mẹ – thơm lòng đất
Quảng Trị đất cha – thắm nghĩa nhà
Kẻ ở người đi thêm quyến luyến
Hồn quê vương vấn bước chân xa .

 

NTB

Phạm Xuân Dũng (PV Đài PT & TH Quảng Trị) NHÀ GIÁO VÀ THƠ

z15
Thời nhà giáo ngự trị, các ông đồ ít nhiều đều là những nhà thơ nhà văn.
Dòng máu thi nhân cũng chảy trong huyết quản bao người Việt từ truyền thống đến hiện tại. Nhiều nhà giáo Quảng Trị hôm nay dù công việc và đời thường bề bộn vẫn lai láng một niềm thơ.
Ở tỉnh ta tên hai nhà giáo, hai anh em ruột làm thơ Võ Văn Hoa và Võ Văn Luyến có lẽ không còn quá xa lạ đối với bạn đọc. Võ Văn Hoa dường như tâm đắc với văn xuôi, thể hiện được nhiều suy tưởng qua những trữ tình thế sự. Trong bài thơ “Tiên Điền” anh viết:
“Tế Hanh có “Bài học nhỏ về nhà thơ lớn” chuyện hôm nay có khác hơn. Trẻ em ở đầu làng đã đọc thuộc Kiều đương nhiên chỉ còn tận tường cho tôi đường về mộ Nguyễn. Tiên Điền tôi qua chỉ một lần thôi. Nhưng người giảng Kiều lâu năm trong tôi sẽ nhập thần hơn từ buổi sớm mai này”.
Cũng vậy, bài thơ văn xuôi “Vĩ Thanh Thành Cổ” chan chứa tâm tình sử ký của một người dạy học và làm thơ:
“ Những mảnh vụn phế hưng cuộc đời. Cậu học sinh tú tài và nỗi đau thế sự. Cả Thị xã máu trộn cùng vôi vữa trắng thời gian. Dòng Thạch Hãn như vết cắt nhói tràn đất mẹ.
…Giờ Thành Cổ hôm nay đã hồi sinh dáng phố và em đã là cô giáo.
Bài giảng trực quan: Sau trước, xung quanh.
Dẫn các em đi trong lưu dấu Cổ Thành. ”
Thơ Võ Văn Luyến nghiêng về những hoài niệm riêng tư. Đôi lần con mắt thơ trong anh ánh lên sự nhìn của “Bụi nhìn mây trắng”.
“Nhiều khi lòng mênh mông như biển
Những cồn cào một giọt nước dòng sông
Thèm vô ưu bên trời người thoáng hiện
Giữa ngọt ngào ta lại hóa hư không
(Không đề ở Biển)
Và kỷ niệm thì thường vẫn tri kỷ với những câu thơ xúc động bồi hồi và tiếc nuối:
“ Anh về muộn chân trời đùn mây trắng
Trang thư xanh gió lập sấp vô hồi.
Nghe lồng ngực nhói đau nghèn nghẹn
Thời gian ngừng muốn đọng mắt em tôi”
( Lỗi hẹn cùng xuân)
Gần đây Võ Văn Luyến muốn bước ra ngoài lối cũ bằng thử nghiệm với thể thơ tứ tuyệt. Vẫn mong anh trên đường thơ chân cứng đá mềm.
…Nhiều nhà giáo làm thơ chưa hẳn nghĩ mình phải trở thành thi sĩ, cũng chẳng sao, nếu cuộc đời thêm được một người thơ đã là điều đáng quý
Phạm Xuân Dũng
( Bài đăng báo Quảng Trị cuối tuần số 1542 ra ngày 11/01/2003)

Previous Older Entries

Cháu ngoại

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.