thơ VÕ VĂN LUYẾN- CON VỀ BÃO GIÔNG

MẸ
Kính dâng Hương hồn Mẹ.
Con về thăm nhà
Nụ cười giãn nếp thời gian trên trán mẹ
Gió trong vườn lao xao chuyện kể
Rằng ngày xửa ngày xưa

Đêm nằm mơ
Mẹ gánh con đi dưới trời pháo sáng
Xót cây lúa năm mất mùa đại hạn
Chân quấn rạ khô vấp ngã mấy lần

Ngọn đèn dầu và sách “Bé học vần”
Thương thằng út ngọng nghịu bám qua vai đọc thuộc
Thương con gái ở nhà người khó nhọc
Thương con trai xa ngái thị thành

Bom đạn mù trời, nương đất Diên Sanh
Mẹ chạy chợ, cha vá may sớm tối
Âu lo đốt miên trường khắc khoải
Lòng khôn nguôi bái vọng ông bà

Về thăm nhà
Trơ một bóng lặng yên trên vách
Nhìn nơi mẹ nằm chăn nghiêng gối lệch
Nhìn chỗ mẹ ngồi trống không lạnh ngắt
Tức tưởi con ôm mặt khóc
Mẹ ơi!

Bốn mươi chín ngày khăn tang đầu con
Bốn mươi chín ngày thương nhớ nghẹn dòng
Bốn mươi chín ngày đường xa vạn dặm
Bốn mươi chín ngày con về bão giông.
30/7/2011
Võ Văn Luyến.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Cháu ngoại

%d bloggers like this: