Nhà văn NHẤT LÂM hiến mình cho sự sống sinh sôi – NGÔ MINH

* Tôi vừa đọc báo Quảng Trị số cuối tuần 4069 ra ngày hôm nay 16.11.2013 có bài viết của nhà thơ NGÔ MINH về nhà văn NHẤT LÂM – Nhà văn đầu tiên hiến xác cho y học. Tôi thực sự nể phục. Trong mối quan hệ văn chương, tôi đã tiếp kiến anh nhiều lần và anh cũng đã đến thăm TRI ÂM CÁC cùng với nhà thơ Võ Quê ( ảnh chụp dưới đây – ).
Anh là ai? Đến từ đâu? Mời các bạn dõi theo báo Quảng Trị, Thừa Thiên- Huế, QĐND và nhiều báo chí khác với bài viết của nhà thơ Ngô Minh !!
VÕ VĂN HOA – 2h sáng 16.11.2013

alt

( Nhà văn NHẤT LÂM -người hiến xác và nhà thơ VÕ QUÊ thăm TRI ÂM CÁC)

alt

( Võ Văn Hoa và nhà văn NHẤT LÂM cùng một số Văn nghệ sĩ bên bờ biển Mỹ Thủy quê hương )

NHÀ VĂN NHẤT LÂM HIẾN MÌNH CHO SỰ SỐNG SINH SÔI

 Mấy ngày nay, tin nhà văn Nhất Lâm đã ký Di chúc hiến xác cho ngành y học khiến anh em văn nghệ sĩ xứ Huế xôn xao, xúc động. 

Trong cả nước đã có hàng ngàn người đến các trường đại học y khoa xin được hiến xác cho y học. Nhưng một nhà văn hiến xác cho y học thì có lẽ cho đến nay, nhà văn Nhất Lâm là người đầu tiên. Tôi tìm đến phòng viết của anh ở 26-Lê Lợi (Huế) hỏi cho rõ sự tình. Nhà văn Nhất Lâm cười vui vẻ: 

– Hiến xác cho y học lâu nay là chuyện bình thường. Ai cũng một lần chết. Chết là hết! Người thì địa táng, người thì thủy táng, người thì hỏa táng… Tôi chọn hiến xác cho ngành y, cũng là một cách “táng”. Nhưng đó là cách táng có lợi hơn cho cuộc sống sau khi mình đã chết vì để cho các nhà khoa học, các sinh viên nghiên cứu, giảng dạy, thực tập y học… Tôi nghĩ chết như thế có ích cho đời hơn. Hơn 15 năm trước tôi đã đến Trường Đại học Y dược Huế đề nghị được hiến xác. Ông hiệu trưởng lúc đó là anh Phận, rất hoan nghênh, nhưng ông bảo: “Bây giờ anh mới 60 tuổi, còn sung sức lắm. Khi nào đến tuổi 75 thì ta cùng bàn chuyện đó. Bây giờ tôi đã 77 tuổi rồi…”.

alt

Nhà văn Nhất Lâm trong phòng viết. Ảnh:Hương Giang

 

Nói rồi nhà văn Nhất Lâm cho tôi xem bản Di chúc hiến xác mà ông đã ký với Bộ môn Giải phẫu, Trường Đại học Y dược Huế. Hóa ra đây là chuyện thực đã diễn ra. Bản di chúc được chị Thủy, vợ nhà văn đồng ý ký tên, UBND phường Phú Thuận xác nhận, cùng Bộ môn Giải phẩu đóng dấu đỏ. Bản di chúc làm thành 3 bản: Trường giữ một bản, nhà văn giữa một bản và gia đình giữ một bản. Nội dung bản di chúc rất ngắn gọn: 

Tôi tên là Đoàn Việt Lâm, bút danh Nhất Lâm. Tôi xin tự nguyện hiến thân xác mình cho sự nghiệp nghiên cứu y học. Sau khi tôi qua đời, đề nghị chuyển tôi đến Bộ môn Giải phẫu học, Trường Đại học Y dược Huế, 06-Ngô Quyền, thành phố Huế, để phục vụ giảng dạy và nghiên cứu y học. Sau khi nhà trường đã hoàn thành việc nghiên cứu và giảng dạy, phần tro cốt của tôi xin để nghị được trả lại cho gia đình theo địa chỉ… 

Nhà văn Nhất Lâm sinh năm 1937 ở làng An Tiêm, xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Anh là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên-Huế, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Anh từng là bộ đội chống Pháp, rồi cán bộ địa chất đi tìm tài nguyên khắp vùng Tây Bắc, Đông Bắc… rồi làm Chánh thanh tra Sở Giao thông vận tải Bình Trị Thiên (cũ). Sau ngày nghỉ hưu anh mới bắt đầu viết văn, làm thơ. Từ tập thơ đầu tay Thức với mùa trăng in năm 1995, cho đến nay anh đã xuất bản 14 tập sách các loại. Hiện anh còn bản thảo 2 tiểu thuyết Trở lại Sài GònKhách sạn giữa rừng cùng một tập thơ chưa in. Sức viết như thế thật đáng nể trọng. Tập thơ Tiếng mưa, tập truyện ngắn Kinh thành bỏ ngỏ, tiểu thuyết Đồi không tên… của Nhất Lâm là những tập sách gây ấn tượng đối với độc giả. Riêng tiểu thuyết Xa Hà Nội đã được tặng thưởng văn học của Quỹ Phùng Quán năm 2011. Điểm qua như thế để thấy Nhất Lâm là nhà văn sống hết mình và viết hết mình. Nhất Lâm có nhiều câu thơ khắc tạc vào lòng người đọc: Dấu chân đi qua đời ta/ Để lại khoảng trắng/ mẹ già…(Dấu chân); Ly dày ly cạn đêm nhòa nhạt/ Áo mới em choàng nhuốm bâng khuâng…(Suối đêm); Giang hồ tôi uống bao quán vắng/ Nước mắt nhòe mưa về bến sông (Mưa); Bánh chưng Nhật Lệ vuông Thành nội/ Áo tím em về khép gió bay…(Tết Huế)… Đó là những câu thơ gan ruột mà anh gọi là “gom tuổi lang thang”.

Nhà văn Nhất Lâm sống như viết, thẳng thắn, cương trực, đầy trực cảm và say mê. Bạn chơi của anh là những nhà thơ trẻ ở Huế như: Hải Trung, Phạm Nguyên Tường, Lê Tấn Quỳnh, Đông Hà v.v.. 77 tuổi rồi vẫn lang thang tìm bạn. Năm 2010, anh bị đau tim nặng, suýt chết. Bảy đường máu vào tim đều bị tắc. Bệnh viện bảo phải mổ, nhưng anh đã tự uống thuốc Bắc, thuốc Tây, bây giờ cũng đã đỡ đôi phần. Anh sống nghèo, không có máy vi tính, tiểu thuyết phải viết bằng tay, điện thoại di động thì bạn bè mới cho. Năm ngoái anh mua được cái xe đạp điện 12 triệu đồng. Thế là tuần nào cũng vù ra Đông Hà, Thành cổ Quảng Trị… Có được vài trăm nghìn đồng là mua vé xe lang thang vô Đà Lạt, Bình Định, Bình Thuận, Sài Gòn…

Anh đam mê từng ngày rong chơi, từng trang viết như vậy, nhưng anh lại yêu cuộc sống theo cách của mình:

               Khi ta chết nắm tro về xứ sở

               Rải xuống dòng Vĩnh Định trường miên 

               Mảnh đất sinh ta thành thi sĩ 

               Con tạ ơn làng, làng hỡi An Tiêm!

NGÔ MINH

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Cháu ngoại

%d bloggers like this: